Hòn đảo từng phủ rừng gần như toàn bộ. Đóng tàu, luyện đồng và chăn thả đã lấy đi phần lớn trong hàng nghìn năm.
Rừng bị tiêu thụ bởi công nghiệp cổ
Luyện đồng cần lượng than củi khổng lồ, và hoạt động đó kéo dài hàng nghìn năm.
Cùng với đóng tàu và xây dựng, nó đã bào mòn diện tích rừng từ rất sớm trong lịch sử.
Chăn thả ngăn rừng tái sinh
Dê ăn chồi non, nên ngay cả khi cây mẹ còn thì rừng cũng không tự phục hồi được.
Đây là yếu tố quan trọng hơn cả việc chặt cây, vì nó chặn đứng thế hệ tiếp theo.
Bước ngoặt trong quản lý rừng
Từ cuối thế kỷ mười chín, việc quản lý rừng bắt đầu được tổ chức với ranh giới rõ ràng và hạn chế chăn thả.
Đảo là một trong những nơi sớm có cơ quan lâm nghiệp chuyên trách và trường đào tạo kiểm lâm riêng.
Kết quả của một thế kỷ
Diện tích rừng đã tăng đáng kể so với mức thấp nhất trong lịch sử, chủ yếu ở vùng núi.
Phần lớn rừng hiện nay là thông, loài tiên phong mọc nhanh và chịu được đất nghèo.
Các loài cây chính
Thông chiếm ưu thế, kèm theo sồi, bách xù, tuyết tùng ở vùng cao và cây lá cứng ở vùng thấp.
Ở độ cao thấp hơn, rừng chuyển dần thành cây bụi thấp rồi thành thảm cây khô ven biển.
Trường kiểm lâm
Đảo có một trường đào tạo lâm nghiệp lâu đời, từng đào tạo cả cán bộ cho các nước khác trong khu vực.
Sự tồn tại của nó phản ánh mức độ nghiêm túc mà việc quản lý rừng được đối xử ở đây từ rất sớm.
Nội dung đào tạo nay bao gồm cả phòng cháy, phục hồi sau cháy và quản lý du khách trong rừng.
Rừng trồng và rừng tự nhiên
Một phần lớn diện tích rừng hiện nay là rừng trồng thuần loài từ các chiến dịch trồng cây trước đây.
Rừng thuần loài dễ cháy hơn và nghèo về sinh học hơn rừng hỗn loài, nên hướng quản lý mới là chuyển dần sang cấu trúc đa dạng hơn.
Cháy rừng là rủi ro lớn nhất
Mùa hè khô kéo dài khiến cả vùng núi trở thành vật liệu dễ cháy trong nhiều tháng.
Một đám cháy lớn có thể xoá sổ thành quả của nhiều thập niên trồng rừng chỉ trong vài ngày.
Phòng cháy và chữa cháy
Có chòi canh, đường băng cản lửa, hồ chứa nước trên núi và máy bay chữa cháy trong mùa cao điểm.
Lệnh cấm đốt ngoài trời được áp dụng trong những tháng nguy hiểm, và phần lớn đám cháy bắt nguồn từ hoạt động của con người chứ không từ sét.
Sau đám cháy
Thông tái sinh tự nhiên nhờ nón chỉ mở khi gặp nhiệt độ cao, nhưng quá trình đó mất hàng chục năm.
Việc trồng bổ sung chỉ được làm ở nơi tái sinh tự nhiên không đủ, vì để rừng tự phục hồi thường cho kết quả bền hơn.
Rừng và nước
Rừng trên núi giữ đất, làm chậm dòng chảy và giúp nước thấm xuống thay vì chảy tuột.
Vì các lưu vực thu nước quan trọng nhất nằm trong rừng, bảo vệ rừng ở đây đồng thời là bảo vệ nguồn nước cho cả đảo.
Cây trồng ven đường
Các chiến dịch trồng cây dọc đường và quanh khu dân cư đã đưa cây xanh vào cả vùng đồng bằng khô.
Loài được chọn thường là loài chịu hạn và ít cần tưới, vì nước là ràng buộc thật chứ không phải chi phí phụ.
Gỗ và sử dụng hiện nay
Khai thác gỗ thương mại ở quy mô rất nhỏ, vì rừng chủ yếu phục vụ mục tiêu bảo vệ đất và nước.
Phần lớn gỗ xây dựng và nội thất được nhập khẩu, và gỗ khai thác tại chỗ chủ yếu là củi và gỗ nhỏ từ việc tỉa thưa.
Việc tỉa thưa lại có vai trò phòng cháy: rừng quá dày là rừng dễ cháy lan.
Rừng và làng
Các làng nằm giữa rừng có quyền sử dụng truyền thống như lấy củi và chăn thả trong giới hạn.
Việc dung hoà giữa các quyền này với mục tiêu bảo vệ rừng là công việc thường ngày của cơ quan lâm nghiệp.
Rừng cho người dùng
Trong rừng có khu dã ngoại, đường mòn, chòi nghỉ và điểm ngắm cảnh mở cho công chúng.
Việc cho phép người dân dùng rừng một cách có tổ chức được coi là cách tạo ủng hộ lâu dài cho việc bảo vệ nó, thay vì đóng cửa hoàn toàn.
Hỏi đáp
Vì sao rừng bị mất?
Do luyện đồng cần than củi, đóng tàu, xây dựng và chăn thả ngăn tái sinh.
Rừng có phục hồi không?
Có, diện tích đã tăng đáng kể trong khoảng một thế kỷ quản lý có tổ chức.
Thông tái sinh sau cháy thế nào?
Nón thông chỉ mở khi gặp nhiệt độ cao, nên hạt rơi xuống sau đám cháy.
Rừng liên quan gì tới nước?
Rừng giữ đất và giúp nước thấm xuống, và các lưu vực quan trọng đều nằm trong rừng.